
Vi-rút Gót
Tôn giáo đã nhiễm độc đời sống và văn hóa chúng ta như thế nào
(The God Virus: how religion infects our lives and culture)
Darrel W. Ray, Ed. D.
(tiếp theo)
Chương 2: Tôn giáo tồn tại và thống trị tín đồ như thế nào
Tôn giáo đã nhiễm độc đời sống và văn hóa chúng ta như thế nào
(The God Virus: how religion infects our lives and culture)
Darrel W. Ray, Ed. D.
Chương 2: Tôn giáo tồn tại và thống trị tín đồ như thế nào
“Từ gót đối với tôi thì không là gì khác hơn sự diễn tả và sản phẩm của sự yếu đuối con người, kinh Thánh là một sưu tập những huyền thoại đáng tôn kính, nhưng vẫn là những huyền thoại ban sơ, dù sao đi nữa chúng cũng rất ấu trĩ trẻ con. Không giải thích nào dù tinh tế đến đâu lại có thể thay đổi điều này (với tôi). Theo tôi, tôn giáo của người DoThái, giống như tất cả của những người khác, là một hóa thân của những mê tín dị đoan trẻ con nhất.” - Albert Einstein, thư gửi Gutkind, ngày 3 Jan, 1954
Tổng quan
Trong chương này, chúng ta sẽ xây dựng một nền tảng lịch sử cho sự hiểu biết tôn giáo trong xã hội. Chúng ta sẽ xem xét những chiến lược của những tôn giáo sử dụng để truyền giống và lây nhiễm. Chúng ta cũng sẽ xem xét sự truyền giống của loài ký sinh trùng và loài cộng sinh, và so sánh một vài tôn giáo không-tin-gót với những tôn giáo tin-gót truyền thống hơn.
Những chiến lược để sống còn
Một tôn giáo luôn tác hành để đảm bảo sự tồn tại của chính nó. Trong khi nó có thể kết hôn với những lý tưởng khác như về tình huynh đệ, về yêu thương, và cộng đồng, những thứ này luôn luôn là thứ yếu so với sự sống còn tôn giáo. Trong lịch sử, không có tôn giáo nào đã tự giải tán vì đột nhiên thấy một tôn giáo khác xem ra “chân chính” hơn, hay thấy gót của tôn giáo đó thực hơn, hay vị tiên tri của tôn giáo đó đúng hơn của mình. Những người Baptists không đóng cửa nhà thờ của họ, dù nếu như họ có nhận thấy, lấy thí dụ, tôn giáo của những tín đồ Mormon, một tôn giáo mới hơn, là “đúng thật” hơn. Những người Muslim không đổi những mosque - nhà thờ Islam – thành nhà thờ Kitô, vì họ chợt “tỉnh ngộ” hàng loạt, công nhận Jesus là Đấng cứu thế thực sự. Sự thật đơn giản là những tôn giáo tin-chỉ-một-gót không bao giờ tự buông bỏ. Nhưng chúng thay đổi và biến đổi. Chúng làm bất cứ điều gì – kể cả gây chiến tranh, xâm lăng, giết người, không chỉ với ngoại đạo, nhưng cả với đồng đạo, để giữ cho vi-rút gót sống mạnh và hoạt động trong những môi trường nhân văn qua không gian, thời gian thay đổi.



