Showing posts with label Emily Dickinson. Show all posts
Showing posts with label Emily Dickinson. Show all posts

Sunday, October 6, 2013

Emily Dickinson – Hy vọng là Một gì đó có Lông vũ


Hy vọng là Một gì đó có Lông vũ
Emily Dickinson (1830 – 1886)

“Hope” is the thing with feathers (254)








Hy vọng là một gì đó có lông vũ
Nó đậu trên cành hồn
Và hát khúc không lời
Mãi không bao giờ ngưng cả,

Và nghe ngọt nhất trong gió lộng;
Và ê ẩm là cơn bão phải đau
Nó có thể chao đảo con chim nhỏ
Vốn giữ nhiều ấm áp đến thế.

Tôi đã nghe nó ở vùng đất lạnh lẽo nhất
Và trên biển lạ lùng nhất,
Nhưng, chưa bao giờ, dẫu cùng cực,
Nó đòi lấy một mảnh tôi vụn vỡ.

Emily Elizabeth Dickinson
Lê Dọn Bàn đọc – tạm dịch, bản nháp thứ nhất 
(Oct/2013)


Friday, October 19, 2012

Emily Dickinson - Thiên đàng thật quá xa Não thức


Thiên đàng thật quá xa Não thức
Emily Dickinson

Heaven is so far of the Mind
(370)






Thiên đàng thật quá xa Não thức
Nên nếu não thức đã tan rã 
Chốn – của nó – theo Kiến trúc sư vẽ
Không thể lại chứng minh được –

Nó bao la – như Khả năng chúng ta –
Xinh đẹp –  như ý tưởng chúng ta –
Với Người có hội đủ ao ước
Nó chẳng đâu xa hơn, là Đây –

Emily Elizabeth Dickinson
Lê Dọn Bàn đọc và tạm dịch 
(Oct/2012)

Wednesday, February 15, 2012

Emily Dickinson - Vệt nắng chiều đông


Vệt nắng chiều đông

There's a certain slant of light
Emily Dickinson (1830-1886)






There’s a certain slant of light,
On winter afternoons,
That oppresses, like the weight
Of cathedral tunes.

Heavenly hurt it gives us;
We can find no scar,
But internal difference
Where the meanings are.

None may teach it anything,
‘Tis the seal, despair,-
An imperial affliction
Sent us of the air.

When it comes, the landscape listens,
Shadows hold their breath;
When it goes, ‘t is like the distance
On the look of death.


Tạm dịch:

Một vệt nắng nào đó,
Chiếu hắt trong chiều đông,
Nó đè nặng, nghẹn uất
Như điệu nhà thờ ngân.

Đòn đau chất ngất quất;
Không thấy sẹo ngoài da,
Có chăng nỗi thương tổn
Giữa lòng tìm may ra.

Không gì để cố hiểu,
Tuyệt vọng – triện đã đóng, -
Thống khổ trên cao giáng xuống
Qua khí trời quanh ta.

Nó đến, cảnh vật lặng nghe,
Bóng tối thành nín thở;
Nó đi, giống hướng nhìn xa
Từ mắt người đã chết.

Lê Dọn Bàn tạm dịch


Thursday, September 22, 2011

Emily Dickinson - Tên – của nó – là “Thu” —

Tên – của nó – là “Thu” —

The name — of it — is "Autumn" —
Emily Elizabeth Dickinson
(1830–1886)

  



Tên – của nó – là “Thu” –
Sắc – của nó – là Máu –
Một động mạch – trên Đồi –
Một tĩnh mạch –  dọc Lối –

Những Giọt lớn – khắp Nẻo –
Và Ô, thuốc Màu trút 
Khi Gió – động Vũng Trũng –
Và tràn Mưa Đỏ tươi –

Nó tưới lên Mũ –dưới thấp –  
Nó đọng những Vũng đỏ thậm  –
Rồi – xoáy như đóa Hồng – cuốn xa –
Theo những Bánh Xe đỏ thắm –

Emily Elizabeth Dickinson
Lê Dọn Bàn tạm dịch


(The name — of it — is "Autumn" —
The hue — of it — is Blood —
An Artery — upon the Hill —
A Vein — along the Road —

Great Globules — in the Alleys —
And Oh, the Shower of Stain —
When Winds — upset the Basin —
And spill the Scarlet Rain —

It sprinkles Bonnets — far below —
It gathers ruddy Pools —
Then — eddies like a Rose — away —
Upon Vermilion Wheels — )

Wednesday, September 21, 2011

Emily Dickinson - Tôi là Không-Ai – bạn là ai?

Tôi là Không-Ai – bạn là ai?

I'm Nobody! Who are you?
Emily Elizabeth Dickinson
(1830 - 1886)





Tôi là Không-Ai – bạn là ai?
Có phải – Không-Ai – cả bạn nữa?
Vậy có hai kẻ là chúng ta!
Đừng nói, họ sẽ quảng cáo – bạn biết đấy!

Khiếp hãi thật – khi là – Một-Ai đó
Tênh hênh trần trụi làm sao – như con ếch
Ồm ộp xưng tên  - suốt tháng hè dài -
Vang dội một cõi bùn lầy ngưỡng phục!


Emily Elizabeth Dickinson
Lê Dọn Bàn tạm dịch

(I'm Nobody! Who are you?
Are you -- Nobody -- Too?
Then there's a pair of us!
Don't tell! they'd advertise -- you know!

How dreary -- to be -- Somebody!
How public -- like a Frog --
To tell one's name -- the livelong June --
To an admiring Bog!)


Sunday, December 7, 2008

Emily Dickinson - Because I could not stop for Death

Vì tôi đã không thể sẵn ngừng đón thần Chết


Because I could not stop for Death
Emily Dickinson








Vì tôi đã không thể sẵn ngừng đón thần Chết,
Nên ông tử tế ngừng đón tôi;
Cỗ xe đi vẻn vẹn chỉ hai người
và Bất Tử.

Chúng tôi dong xe thong thả, ông không biết đến vội vàng,
và tôi đã phải gạt qua bên
Công việc làm cùng thú vui của tôi nữa,
vì lịch sự của ông.

Chúng tôi đã qua trường học có trẻ con náo nhiệt
đang giờ nghỉ, nắm tay kết vòng;
Chúng tôi đã qua những đồng lúa nặng hạt nhìn trân trối,
chúng tôi đã qua mặt trời đang lặn.

Đúng hơn, mặt trời đã bỏ qua chúng tôi;
Sương xuống lẩy bẩy run và ớn lạnh thấm,
bởi tôi chỉ sơ sài chiếc áo khoác,
và tấm khăn quàng mong manh.

Chúng tôi dừng tạm trước nhà, mường tựa
chỗ gồ cao của mặt đất bằng;
khó nhận ra đâu là mái,
có tô đắp nhưng chỉ một đống đất.

Từ đó đã bao thế kỷ, và mỗi trăm năm
cảm thấy bây giờ, còn ngắn hơn cái ngày
tôi lần đầu tiên, đã đoán đầu bầy ngựa hướng
về vĩnh cửu.

Emily Elizabeth Dickinson
(1830 – 1886)
Lê Dọn Bàn đọc và tạm dịch
(Dec/2008)