Hy vọng là Một gì đó có Lông vũ
Emily Dickinson (1830 – 1886)
“Hope” is the thing with feathers (254)
Hy vọng
là một gì đó có lông vũ
Nó đậu
trên cành hồn
Và hát
khúc không lời
Mãi không
bao giờ ngưng cả,
Và nghe
ngọt nhất trong gió lộng;
Và ê ẩm
là cơn bão phải đau
Nó có thể
chao đảo con chim nhỏ
Vốn giữ
nhiều ấm áp đến thế.
Tôi đã
nghe nó ở vùng đất lạnh lẽo nhất
Và trên
biển lạ lùng nhất,
Nhưng,
chưa bao giờ, dẫu cùng cực,
Nó đòi
lấy một mảnh tôi vụn vỡ.
Emily Elizabeth Dickinson
Lê Dọn Bàn đọc – tạm dịch, bản nháp thứ nhất
(Oct/2013)