Showing posts with label Robert Frost. Show all posts
Showing posts with label Robert Frost. Show all posts

Saturday, April 13, 2013

Robert Frost –Tree at my Window

Cây ngoài Cửa sổ 

Tree at my Window
Robert Frost









Cây ngoài Cửa sổ 


Cây ngoài cửa sổ tôi, cây bên cửa sổ,
Tôi kéo khung kính xuống khi đêm về;
Nhưng màn để mở, không bao giờ buông kín
Giữa cây và tôi.

Mơ hồ trong mơ – đầu cây nâng khỏi đất,
Và rườm rà nhất cành tỏa vướng mây,
Tất cả lá nhẹ rung lưỡi lớn sẽ chẳng
Có thể nói thầm thì sâu nặng.

Nhưng cây, tôi đã thấy bạn bị cuốn trọn và vật vã,
Và nếu bạn đã nhìn tôi khi tôi thiếp ngủ,
Bạn hẳn thấy tôi khi bị chiếm giữ và tước sạch,
Và mất hết chỉ trừ chết.

Ngày đó, nàng đặt chúng ta đầu bên nhau,
Định mệnh đã sẵn tưởng tượng riêng của nàng,
Đầu bạn bận tâm quá nhiều với bên ngoài,
Còn tôi với bên trong, nắng mưa thời tiết.

Lê Dọn Bàn tạm dịch
Robert Frost, West-Running Brook (1928).

Saturday, September 8, 2012

Robert Frost - Một lần dạo muộn


Một lần dạo muộn

A Late Walk
Robert Frost







Khi tôi vượt qua cánh đồng đã cắt,
cỏ bị phạt đầu rẫy sạch,
đặt gọn nằm như rạ đẫm sương sớm,
chắn nửa lối đến vườn

Và khi tôi đến đất vườn,
tiếng đập cánh những con chim tỉnh táo
trên cao từ đám cỏ rối héo
buồn hơn bất cứ lời nào.

Một cây đứng trơ bên tường,
chỉ một lá nâu còn vướng,
tôi đoan chắc, vì ý tôi ngẫm nghĩ,
đã quấy động, nên thoắt rơi nhẹ.

Tôi thôi không bước nữa thêm xa
hái một sắc xanh đã nhạt
đóa aster cuối cùng còn xót
lại mang về cho ai.


Robert Frost
Lê Dọn Bàn tạm dịch - bản nháp thứ nhất 
(Thu/2012)

Tuesday, August 23, 2011

Robert Frost - Dăm bài Thơ ngắn

Robert Frost - Dăm bài Thơ ngắn

Acquainted with the night.
Fire and Ice
Acceptance
Desert Places
Nothing Gold Can Stay
Birches





Lời Frost nói về thơ, theo ông, “Một bài thơ … bắt đầu với một ứ đọng trong cổ, có cái gì đó sai, không phải;  một nỗi nhớ nhà, một nỗi nhớ tình. Nó là một vươn ra đến sự diễn tả; nó là một cố gắng tìm sự thực hiện trọn đầy. Một bài thơ toàn vẹn là một bài trong đó một xúc cảm tìm thấy tư tưởng, và tư tưởng tìm thấy những lời, những chữ”. (“A poem...begins as a lump in the throat, a sense of wrong, a homesickness, a lovesickness. It is a reaching-out toward expression; an effort to find fulfillment. A complete poem is one where an emotion finds the thought and the thought finds the words”.)


1.
Đã quen với đêm

Tôi đã từng là một người quen với đêm.
Tôi đã ra đi trong mưa - và đã về lại trong mưa.
Tôi đã đi quá khỏi ánh sáng xa nhất của thành phố
Tôi đã nhìn xuống đường phố buồn nhất.
Tôi đã đi qua người gác đêm trong ca tuần
Và tôi nhắm mắt, vì không muốn giải thích.

Friday, August 19, 2011

Robert Frost - The Pasture



The Pasture









Đồng Cỏ


Ta ra ngoài đồng dọn giòng suối đây;
Ta sẽ chỉ đến đấy cào sạch lá
(và rồi chờ xem nước trong – có thể):
Ta không lâu đâu – con đi cùng đi.

Ta ra ngoài đồng cho bê ăn đây
Đó, đang đứng cạnh mẹ. Thật bé quá,
Tập tễnh lúc mẹ lấy lưỡi liếm nó.
Ta không lâu đâu – con đi cùng đi.


(Lê Dọn Bàn tạm dịch)

Robert Frost
(North of Boston.  1915)

Thursday, August 18, 2011

Robert Frost - Stopping by Woods on a Snowy Evening

Stopping by Woods on a Snowy Evening (1922)

Robert Frost (1874 –1963)










Dừng chân bên rừng một chiều tuyết đổ

Khu rừng ai đây tôi nghĩ tôi biết.
Nhà người chủ ở trong làng, dẫu thiết;
Ông sẽ không thấy tôi dừng nơi đây
Để ngắm rừng ông lấp đầy dưới tuyết.

Con ngựa nhỏ của tôi phải lấy làm lạ
Đứng lại mà không trang trại nào gần
Giữa rừng cây và hồ nước đóng băng
Một ngày trong năm buổi chiều tối nhất.

Nó lắc vòng chuông đeo cổ
Như hỏi có gì lầm lẫn chăng.
âm thanh khác chỉ có tiếng quét nhanh
của gió thổi và của tuyết rơi đổ.

Khu rừng thật yêu kiều, tối và sâu,
Nhưng tôi có những hứa hẹn còn phải giữ,
Và hàng dặm nữa còn phải đi trước khi tôi được ngủ,
Và hàng dặm nữa còn phải đi trước khi tôi được ngủ.

 (Lê Dọn Bàn tạm dịch)
Robert Frost (1874 –1963)
(New Hampshire - 1923)

Monday, August 15, 2011

Robert Frost - The Road Not Taken


Con đường không đi

The Road Not Taken

Robert Frost (1874-1963)







Con đường không đi


Đường rẽ đôi hai lối giữa rừng thu,
Đáng tiếc không thể nào đi trọn cả
Chỉ một mình, rất lâu tôi đã đứng
Dõi nhìn một lối hết tầm mắt xa
Đến dưới lùm cây uốn vòng mất hút;

Rồi đi lối kia, ngang bằng cũng thế,
Và mời gọi có lẽ đậm màu hơn,
Vì lối ấy cỏ nhiều và ít mòn;
Dẫu cho về phần băng ngang quãng đó
Thực sự chúng đều mòn khoảng như nhau,

Và sáng ấy cả hai đều nằm chờ
Dưới đám lá còn nguyên chưa động bước.
Ồ, tôi dành lối đầu tiên cho ngày khác!
Dẫu biết lối này dẫn đến ngả kia,
Tôi ngờ nếu có bao giờ quay lại.

Tôi sẽ kể chuyện này với tiếng thở dài
Chốn nào đó về sau, mãi sau xa lắm:
Đường rừng rẽ đôi hai lối, và tôi --
Tôi chọn con đường có ít người đi,
Và điều ấy làm nên tất cả khác biệt

Lê Dọn Bàn tạm dịch
Robert Frost (1874 –1963)
(Mountain Interval. - 1916)