(A Treatise of Human Nature)
David Hume
QUYỂN 1-PHẨN 4
MỤC V.
Về Tính Phi-vật chất Của Hồn Người.
[1]
T 1.4.5.1, SBN 232
Sau khi đã nhận ra những mâu thuẫn và khó khăn như vậy
trong tất cả những hệ thống liên quan đến những đối tượng bên ngoài, và trong ý
niệm về vật chất, vốn chúng ta tưởng rằng rất rõ ràng và xác định, chúng ta tự
nhiên sẽ chờ đợi những khó khăn và mâu thuẫn còn lớn hơn trong tất cả những giả
thuyết liên quan đến những tri giác bên trong của chúng ta, [2] và
đến bản tính của não thức, vốn chúng ta thường tưởng rằng tối tăm và không chắc
chắn hơn nhiều. Nhưng trong việc này, chúng ta sẽ tự lừa dối mình. Thế giới trí
thức, mặc dù bị bao phủ trong những tối tăm vô tận, không vướng phải những mâu
thuẫn như những mâu thuẫn mà chúng ta đã nhận ra trong thế giới tự nhiên. Những
gì được biết về nó phù hợp với chính nó; còn những gì chưa biết, chúng ta phải
bằng lòng để nguyên như vậy.




