Bên kia Thiện và Ác
Khúc dạo đầu cho một Triết Lý của Ngày Mai
(Jenseits
von Gut und Böse - Vorspiel einer Philosophie der Zukunft)
Friedrich Nietzsche.
Bên kia Thiện và Ác
Từ Những Ngọn Núi Cao Ngất. Khúc Hát Sau Chính Ngọ
Ôi giờ giữa đời — chính ngọ!
Khoảnh khắc trang nghiêm của ánh sáng!
Ôi khu vườn mùa hè!
Một thứ hạnh phúc không yên: đứng, dò tìm, chờ đợi.
Ta chờ những người bạn — ngày đêm sẵn sàng.
Các bạn ở đâu? Đến đi! Đã đến lúc rồi!
Chẳng phải vì các bạn mà hôm nay sông băng xám kia
được phủ đầy hoa hồng sao? [1]
Con suối đang tìm các bạn.
Gió và mây hôm nay cũng được kéo lên cao hơn,
vào tận nền xanh thẳm — chỉ để nhìn các bạn,
từ tầm nhìn xa nhất của loài chim. [2]
Trên đỉnh cao nhất, bàn tiệc đã được dọn cho các bạn.
Ai sống gần các vì sao như thế?
Ai chạm gần những vực thẳm xa lạnh nhất?
Vương quốc của ta — còn vương quốc nào vươn xa hơn?
Mật ngọt của ta — ai đã nếm?




