Một Điều Tra
Về Những Khả Năng Nhận Thức Của Con Người
(An Enquiry
concerning Human Understanding)
David Hume
TIẾT VIII.
Về Tự Do và Tất Yếu
PHẦN I.
E 8.1, SBN 80-1
Có thể kỳ vọng
một cách hợp lý rằng, với những câu hỏi đã được thảo luận và tranh luận hết sức
sôi nổi kể từ buổi đầu của khoa học và triết học, ít nhất ý nghĩa của tất cả
những từ ngữ lẽ ra phải được những bên tranh chấp thống nhất với nhau; và rằng
những điều tra của chúng ta, trong tiến trình hai nghìn năm, đáng lẽ đã có thể
chuyển từ tranh luận về từ ngữ sang bản chất thực sự và đích thực của vấn đề
tranh luận.
Bởi lẽ, việc đưa
ra những định nghĩa chính xác cho những từ ngữ được dùng trong lý luận có vẻ dễ
dàng đến nhường nào — và biến những định nghĩa ấy, chứ không phải chỉ là âm
thanh của từ ngữ, thành đối tượng của mọi suy xét và khảo sát về sau? Thế nhưng
nếu nhìn nhận vấn đề kỹ hơn, chúng ta có thể rút ra một kết luận hoàn toàn
ngược lại.
Chỉ từ thực tế
rằng một tranh luận đã kéo dài từ lâu mà vẫn chưa ngã ngũ, chúng ta có thể suy
ra rằng có sự mơ hồ nào đó trong cách diễn đạt, và rằng những bên tranh chấp
đang gán những ý nghĩa khác nhau cho cùng một từ ngữ. Vì khả năng nhận thức của
con người vốn được xem là giống nhau về căn bản ở mỗi người — bằng không, việc
cùng nhau lý luận hay tranh luận sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả. Không thể nào, nếu
mọi người gán cùng một ý nghĩa cho những từ ngữ của họ, mà họ lại có thể duy
trì những quan điểm trái ngược về cùng một vấn đề trong suốt thời gian dài như
vậy — nhất là khi họ đã trình bày lập trường của họ và mỗi bên đều ra sức tìm
kiếm những luận cứ có thể giúp họ thắng thế đối phương.
Đành rằng, nếu người
ta cố tranh luận về những vấn đề hoàn toàn vượt ngoài tầm với của khả năng nhận
thức con người — chẳng hạn như những câu hỏi về nguồn gốc của những thế giới,
hay về cơ cấu vận hành của hệ thống nhận thức hoặc cõi của những thực thể siêu
hình — thì có lẽ họ sẽ mãi loay hoay trong những tranh chấp vô bổ nhưng không
bao giờ đi đến bất kỳ một kết luận dứt khoát nào. Nhưng nếu câu hỏi liên quan
với bất kỳ đề tài nào của đời sống và kinh nghiệm thông thường, thì người ta sẽ nghĩ rằng, không gì có thể khiến cuộc tranh luận kéo
dài mãi không
ngã ngũ như vậy, ngoại trừ một số cách diễn đạt mơ hồ, những gì khiến những bên đối lập vẫn giữ
khoảng cách và ngăn họ chạm tới quan điểm của nhau và đi thẳng vào vấn đề.




