Một Điều Tra
Về Những Khả Năng Nhận Thức Của Con Người
(An Enquiry
concerning Human Understanding)
David Hume
TIẾT X.
Về Phép Lạ.
PHẦN II.
E 10. 14, SBN 116
Trong những suy luận trên đây, chúng ta đã giả
định rằng lời chứng làm nền tảng cho một phép lạ có thể đạt tới mức của một
minh chứng [1] trọn vẹn, và sự sai lầm của lời chứng đó sẽ là một gì phi thường thực sự. Thế
nhưng, có thể dễ dàng cho thấy rằng chúng ta đã quá hào phóng trong sự nhượng
bộ của chúng ta, và chưa bao giờ có một biến cố mang tính phép lạ nào
được xác lập dựa trên một bằng chứng hiển nhiên đầy đủ đến như thế.
E 10. 15, SBN 116-7
Thứ nhất, trong toàn bộ lịch sử, chúng ta không tìm
thấy bất kỳ phép lạ nào được chứng thực bởi một số lượng đủ lớn những người có
khả năng nhận thức, học vấn và hiểu biết sâu rộng đến mức không thể nghi ngờ,
đủ để bảo đảm cho chúng ta khỏi mọi sự tự huyễn hoặc nơi chính họ; có lòng ngay
thẳng không thể bàn cãi, đủ để đặt họ vượt lên trên mọi ngờ vực về ý định lừa
dối những người khác; có tiếng tăm và tên tuổi trong con mắt loài người đến mức
họ sẽ mất đi rất nhiều, nếu bị tìm ra là đã nói dối; và cùng lúc đó, chứng thực
cho những sự việc được làm một cách công khai, tại một vùng đất danh tiếng trên
thế giới, khiến cho việc bị tìm ra sự thật là họ đã nói dối là điều không thể
tránh khỏi. Tất cả những dữ kiện đi kèm này đều cần thiết để mang lại cho chúng
ta một sự tin tưởng chắc chắn đầy đủ với lời chứng của con người.




