Hành Trình Của
Một Câu Hỏi: Có Gì Hiện Hữu Và Hiện Hữu Là Gì?
(Từ Hy Lạp Cổ
Đại Đến Những Câu Hỏi Về Thực Tại Ngày Nay)
Phần 15
Nietzsche Và Sự Khủng Hoảng Của Ý Niệm Về Yếu
Tính (tiếp)
7. Viễn Tượng,
Diễn Giải Và Vấn Đề Chân Lý
Nếu ở phần trước
Nietzsche đặt dấu hỏi đối với sự đối lập giữa “thế giới chân thực” (die
wahre Welt) và “thế giới có vẻ như” (die scheinbare Welt), thì từ
đây một vấn đề mới xuất hiện. Khi không còn một thế giới bất biến nằm phía sau
thế giới kinh nghiệm để làm nền tảng cuối cùng cho chân lý, thực tại được nhận
biết như thế nào? Con người nói về thực tại từ đâu, bằng những điều kiện nào,
và những khái niệm dùng để nói về thực tại có quan hệ ra sao với chính thực tại
ấy?
Đây là nơi ba
khái niệm Perspektive — viễn tượng, Interpretation — diễn giải,
và Wahrheit — chân lý trở nên đặc biệt quan trọng. Tuy nhiên, cần thấy
rõ rằng Nietzsche không chuyển từ bản thể học sang một lý thuyết thuần túy về
nhận thức. Vấn đề của ông vẫn bắt nguồn từ bản thể học: khi không còn một thực
tại bất biến đứng phía sau những gì xuất hiện và biến đổi, cũng không thể tiếp
tục giả định rằng nhận thức có thể đứng ở một vị trí hoàn toàn bên ngoài những
điều kiện của chính nó để nhìn thấy thực tại “như nó tự thân là-có”. Vì vậy, phê bình về viễn tượng
và diễn giải chính là sự tiếp tục của phê bình về “thế giới chân thực”. Viễn tượng
không phải là ý kiến chủ quan




