(Il Principe)
Niccolò Machiavelli
Chương IX
Về Lãnh Địa Dân Sự
Nhưng, chuyển sang phương sách khác, khi một
công dân bình thường trở thành người cầm quyền đứng đầu của quê hương mình, không
phải bằng tội ác hay sự tàn bạo không thể dung thứ, nhưng với sự ủng hộ của đồng bào (điều có thể gọi là lãnh
địa với chính thể dân sự; để đạt được điều này không
nhất thiết không nhất thiết phải dựa hoàn toàn vào bản lĩnh hay hoàn toàn vào
vận may, nhưng đúng hơn là một sự khôn khéo được vận may trợ giúp) — tôi cho rằng người ta đạt đến ngôi vị cầm quyền đứng đầu này hoặc nhờ sự ủng hộ của dân chúng, hoặc nhờ sự
ủng hộ của giới quyền quý. Bởi trong mỗi thành phố luôn tồn tại hai khuynh
hướng khác nhau (humors), bắt nguồn từ việc: dân chúng không muốn bị giới quyền
quý thống trị và áp bức, trong khi giới quyền quý lại khao khát thống trị và áp
bức dân chúng. Từ hai ham muốn đối nghịch này, trong thành phố sẽ nảy sinh một
trong ba kết cục: hoặc là một lãnh địa dân sự với người cầm quyền đứng đầu,
hoặc là một nhà nước cộng hòa [1], hoặc là sự hỗn loạn.[2]




