Bốn Mươi
Tám Đại Nguyện Của Phật ADiĐà
阿彌陀佛四十八大願
Lư Sơn Huệ Viễn
Sự Hình Thành Hình Ảnh Vị Tổ Đầu Tiên Của Tịnh Độ
(như một phụ đính cho Bốn Mươi Tám Đại Nguyện Của Phật
ADiĐà) [1]
Từ thời Nam Tống cho đến ngày nay, đã có nhiều danh sách
những vị Tổ (祖) của truyền thống Tịnh Độ. Những danh sách này ban đầu gồm
sáu vị Tổ, sau đó mở rộng thành mười ba vị, với những cách lựa chọn nhân vật
khác nhau; tuy nhiên, có hai tên luôn xuất hiện: vị Tổ đầu tiên, Huệ Viễn ở Lư
Sơn (盧山慧遠, 334–416), và vị Tổ thứ hai, Thiện Đạo (善導, 613–668; xem phụ lục).
Trong suốt lịch sử, Huệ Viễn luôn được công nhận là vị Tổ đầu tiên của truyền
thống Tịnh Độ trong mọi danh sách như vậy (Chen 2015, tr. 22–33), và nhiều học
giả hiện đại, đặc biệt là ở Nhật Bản, đã tiếp nhận cách xác định này mà không đặt
vấn đề. Tuy nhiên, cũng có thể nhìn theo hướng ngược lại: xem địa vị này như một
sự quy chiếu ngược về quá khứ, tức là một vai trò được một truyền thống Tịnh Độ
phát triển đầy đủ hơn về sau, bắt đầu từ thời Đường, gán cho Huệ Viễn (Lǐ 2007,
tr. 201). Cả hai cách hiểu này đều cần được xem xét. Vì vậy, nhan đề có phần
gây tranh luận của chương này nhằm mở đầu cho một cuộc khảo sát nghiêm túc. Sau
khi trình bày bản dịch và phân tích của tôi về những vấn đề giáo lý và nhận thức
luận được nêu ra trong cuộc trao đổi thư từ giữa Huệ Viễn và Cưu-ma-la-thập,
tôi sẽ tiếp tục khảo sát những nguồn tư liệu khác để đánh giá mức độ phù hợp giữa
việc xây dựng một căn tính Tịnh Độ cho Huệ Viễn với những tài liệu mô tả niềm
tin và thực hành thực tế của ông. Điều này đòi hỏi trước hết phải phân biệt
quan điểm của Huệ Viễn với quan điểm của Cưu-ma-la-thập trong bản văn dịch
chính, sau đó xem xét thêm những nguồn tư liệu khác về Huệ Viễn. Cuối cùng, tôi
sẽ khảo sát những văn bản xuất hiện về sau trong truyền thống Tịnh Độ, đặc biệt
là thể loại “truyện vãng sinh” (往生傳) và những tác phẩm trực tiếp bàn về hệ thống
truyền thừa những vị Tổ. Trong phần kết luận, tôi sẽ xem xét ý nghĩa của địa vị
Huệ Viễn như vị Tổ đầu tiên của truyền thống Tịnh Độ.
















