Showing posts with label William Shakespeare. Show all posts
Showing posts with label William Shakespeare. Show all posts

Wednesday, April 27, 2022

William Shakespeare – Sonnet 66


Sonnet 66

William Shakespeare

 

 

 

 

 

Sonnet 66


Chán chường với tất cả những điều này, tôi kêu gọi cái chết an bình,

khi người xứng đáng ra đời chịu phận kẻ ăn xin khốn cùng,

và người rỗng tuếch đỏm đáng khoe khoang giàu có,

và lòng tin thuần khiết bị hắt hủi khốn nạn,

và vinh dự vàng son ban tặng cho nhơ nhuốc,

và những phụ nữ trong lành bị đoạ thân gái điếm,

và  hoàn toàn ngay thẳng bị vu khống sỉ nhục,

và những lành mạnh bị đám khập khiễng làm tật nguyền,

và nghệ thuật bị uy quyền khóa lưỡi bịt miệng,

và xuẩn ngốc, đóng vai bác học sành sỏi,

và sự thật đơn giản bị tráo tên với xuềnh xoàng nông cạn,

và tốt lành bị ác độc cai quản giam giữ.

 

Kiệt sức, mệt mỏi, chán chường tất cả những điều này và muốn thoát chúng mà đi,

chỉ tiếc nếu chết, phải bỏ lại người tôi yêu một mình trơ trọi

 

Thursday, October 28, 2021

William Shakespeare – Sonnet 66

Sonnet 66

William Shakespeare

 

 

 

 

 


Sonnet 66

 

Chán chường với tất cả những điều này, tôi khóc gọi cái chết an bình,

khi người xứng đáng ra đời chịu phận một kẻ ăn xin khốn cùng,

và người rỗng tuếch đỏm đáng khoe khoang giàu có,

Và lòng tin thuần khiết nhất bị hắt hủi khốn nạn,

và vinh dự vàng son ban tặng cho nhơ nhuốc,

và những phụ nữ trong lành bị đoạ thân gái điếm,

và sự ngay thẳng hoàn toàn bị vu khống sỉ nhục,

và những người mạnh mẽ bị đám khập khiễng làm tật nguyền,

và nghệ thuật bị uy quyền khóa lưỡi bịt miệng,

và kẻ xuẩn ngốc, giả vai bác học, dành quyền điều khiển,

và sự thật đơn giản bị tráo tên với xuềnh xoàng nông cạn,

và tốt lành bị ác độc cai quản giam giữ.

Kiệt sức, mệt mỏi, chán chường tất cả những điều này và muốn thoát chúng mà đi,

chỉ tiếc nếu chết, phải bỏ lại người tôi yêu một mình trơ trọi.

 

 

Friday, September 7, 2012

William Shakespeare - Sonnet 73

Sonnet 73
William Shakespeare









Sonnet  LXXIII


Mùa đó của đời, em có thể thấy trong anh,
Khi lá vàng, không còn hay chỉ dăm ba thưa thớt
Trên những cành khô run rẩy vươn trong lạnh lẽo,
Chơ vơ âm đồng ca cầu nguyện, chốn mới đây ngọt ngào giọng chim hót.

Trong anh, em thấy choạng vạng một ngày giống thế
Như sau lúc mặt trời lặn ở phương tây,
Từng bước đen tối sẽ lấy đi, đêm đến,
Bóng hình của cái chết, đóng kín tất cả trong bất động.

Trong anh, em thấy tỏa sáng lửa hồng giống thế
Thanh xuân nằm giữa tàn lụi tro than
Như giường chết phải cuối cùng đến hạn,
Cháy hết những gì một lần nuôi sự sống.

Điều này em biết, khiến tình em thêm đậm sắc
nồng nàn yêu những gì chẳng bao lâu sẽ mất.

Lê Dọn Bàn tạm dịch - bản nháp thứ nhất 
(Sep/2012)

Thursday, September 6, 2012

Shakespeare - Đến đi, đến ngay đi, cái chết


Come Away, Come Away, Death

William Shakespeare (1564-1616)
[Twelfth Night, Act II, scene 4]









1.
(bản dịch 1)

Đến đi, đến ngay đi, cái chết
và trong cypress buồn hãy đặt tôi nằm
lịm đi, tắt lịm đi, hơi thở
một cô gái xinh đẹp tàn nhẫn giết tôi chết.
vải liệm tôi trắng, đính đầy yew xanh
Ôi, sửa soạn nó đi
phần tôi với cái chết, không ai thật như thế
đã san sẻ nó

không một cánh hoa đẹp, chẳng một đóa hoa thơm
trên quan tài tôi đen, đừng tung vãi
chẳng một người quen, đừng một người bạn tiễn chào
xác tôi bất hạnh, nơi xương tôi sẽ vùi ném.
hãy chừa lại một nghìn, nghìn tiếng thở dài,
ôi - chôn tôi chốn nào
để người tình buồn thực không bao giờ tìm được
đến mộ khóc nghẹn ngào

Lê Dọn Bàn tạm dịch - bản nháp thứ nhất 
(Sep/2012)

Friday, September 9, 2011

William Shakespeare - Sonnet 18




SONNET 18
William Shakespeare







Sonnet  XVIII


Tôi sánh bạn với một ngày hè được không?
Bạn yêu kiều hơn và thủchung hơn
Gió bạo rung những nụ hoa yêu dấu tháng Năm
Và mùa hè thật quá sức ngắn:

Đôi khi mặt trời  quá chói sáng,
Hoặc thường lẩn sau đám mây;
Và tất cả mọi thứ đẹp đẽ, đôi khi vẻ đẹp của nó suy tàn,
Vì bất hạnh hay vì thiên nhiên sai đường lệch lối;

Nhưng mùa hè vĩnh cửu của bạn sẽ không phai,
Cũng sẽ chẳng mất đi vẻ đẹp bạn có;
Cái Chết rồi cũng không kéo được bạn lang thang trong bóng tối của nó,
Vì trong câu thơ muôn đời của tôi bạn sẽ sống mãi.

Chừng nào người còn thở hay mắt còn nhìn,
Chừng ấy bài thơ này sống, và bài thơ này cho bạn sự sống.

William Shakespeare
LDB tạm dịch