
Lầu Hạc Vàng
(Hoàng Hạc Lâu – Từ Thôi Hiệu đến Nguyễn Du)
Dẫn nhập
Trong những dòng sau đây – tôi sẽ
ôn lục lại những gì mình biết về thơ Đường. Mặc dù là thơ luật Tàu, nhưng rất gần
gũi với những người viết/đọc thơ Việt, cho đến tận giờ. Có người nói – nước Tàu
cống hiến cho nhân loại được 3 món: Trà, Thơ Đường và Thiền [1].
Trà và Thiền có nhiều phần không hoàn toàn của Tàu, nhưng thơ Đường quả thực là
của riêng họ. Ra đời lúc chữ lẫn nghĩa còn hiếm hoi, nên có lẽ vì thế những người
làm thơ của dân tộc thực tế này đã thành lập một nghệ thuật ít chữ ít lời, cô đọng
nhưng không hướng tới tượng trưng (hãy so với những trường thi Hylạp, BaTư và Ấnđộ,
trước sau cùng thời). Được biết thơ Đường một cách gián tiếp lúc mới học tiếng
Việt qua NguyễnVănNgọc – Nam Thi Hợp Tuyển (thơ Việt luật Đường) – rồi học
chữ Hán qua ĐườngThi – TrầnTrọngKim tuyển dịch, cuối cùng khi vào đại học
mới bắt đầu thực sự đọc Đường Thi Tam Bách Thủ – chữ Tàu li ti, dày đặc.