Saturday, September 3, 2011

W.H. Auden - Funeral Blues


Funeral Blues
W. H.  Auden

Buồn Đám Tang 






Ngưng tt c đng hồ lại, ct hết đin thoi đi.
Ngăn chó đừng sủa ném cho nó mt miếng xương béo mọng,
Lng im những piano và với trng bọc câm nghẹn
Khiêng quan tài ra, cho những người chịu tang đến đưa tin.

Hãy đ máy bay kêu than lượn vòng trên đầu  
Khắc vào vòm cao thông báo Chàng đã Chết,
Thắt nơ nhung quanh c trng những chim b câu của trời không,
Hãy đ những cnh sát chỉ đường đeo găng tay toàn vải bông đen.

Chàng là phương Bc, phương Nam, phương Đông và Tây của tôi,
Tun làm vic ca tôi và ch nht tôi ngơi nghỉ
Đúng ngọ ca tôi, na đêm ca tôi, chuyn tôi nói, bài hát tôi ca;
Tôi đã tưởng tình yêu là mãi mãi, tôi đã sai.

Lúc này không đợi những vì sao đâu, dập tắt tất c mỗi chúng đi,
Gói chặt mt trăng lại và tháo rỡ bỏ hết mt tri.
Nghiêng cho cạn bin và rẫy sạch rừng xanh;
Gi đây không gì có thể còn bao giờ đem đến bt kỳ tt đẹp nào nữa.

W. H.  Auden
Lê Dọn Bàn tạm dịch - bản nháp thứ nhất

Friday, August 26, 2011

Charles Baudelaire - Harmonie du soir


Hòa âm chiều

Harmonie du soir
Charles Baudelaire








Đây đến lúc trên cuống mềm run rẩy
Mỗi đóa hoa tỏa hương như một bình trầm;
Trong không khí chiều quay những thanh và âm;
Điệu luân vũ sầu nhớ và héo hon chóng mặt!

Mỗi đóa hoa tỏa hương như một bình trầm;
Tiếng vĩ cầm rung tựa một trái tim thống khổ;
Điệu luân vũ sầu nhớ và héo hon chóng mặt!
Trời buồn và đẹp giống một đài lớn thờ Chúa.

Tiếng vĩ cầm rung tựa một trái tim thống khổ,
Trái tim dịu dàng, ghét hư vô bao la và đen tối!
Trời buồn và đẹp giống một đài lớn thờ Chúa;
Mặt trời chết đuối trong máu nó đông cứng.

Trái tim dịu dàng, ghét hư vô bao la và đen tối,
Từ quá khứ long lanh thu nhận trọn dấu tích!
Mặt trời chết đuối trong máu nó đông cứng …
Kỷ niệm em trong tôi sáng như một hình thánh thể!

Charles Baudelaire (1821-1867)
Les Fleurs du mal (1857)
Lê Dọn Bàn đọc – tạm dịch, bản nháp thứ nhất 

Wednesday, August 24, 2011

Baudelaire - Chant d'automne


 
Khúc hát mùa thu

Chant d'automne
Charles Baudelaire




I.
Ri chúng ta lao đu vào ti tăm lnh lo:
Vĩnh bit ánh sáng sng đng nhng ngày hè quá ngn!
Tôi đã nghe rơi ri nhng va đp tang tóc
Tiếng g buông rn trên hè đường mi li.

Tt c mùa đông s nhp li trong tôi: thnh n,
Căm ghét, rùng mình, kinh hãi, lao đng khc nghit và cưỡng bc,
Và ging như mt tri trong đa ngc băng cc,
Trái tim tôi s không gì nhưng ch mt khi đ và lnh giá,

Tôi rùng mình lng nghe mi thanh ci rơi
Giàn ha t hình người ta dng cũng không vang ln như thế.
Tinh thn tôi ging như mt pháo đài qu đ
Dưới nhng v chày thúc nn m ĩ và không thôi.

Tiếng đập đơn điu đó ru, tôi dường cm thy,
Đâu đy chn nào, người ta đóng đinh rt vmt quan tài.
Cho ai? - Hôm qua mùa hè, gi đây mùa thu!
Âm bí ẩn này như một ra đi rung chuông báo.

Tuesday, August 23, 2011

Robert Frost - Dăm bài Thơ ngắn

Robert Frost - Dăm bài Thơ ngắn

Acquainted with the night.
Fire and Ice
Acceptance
Desert Places
Nothing Gold Can Stay
Birches





Lời Frost nói về thơ, theo ông, “Một bài thơ … bắt đầu với một ứ đọng trong cổ, có cái gì đó sai, không phải;  một nỗi nhớ nhà, một nỗi nhớ tình. Nó là một vươn ra đến sự diễn tả; nó là một cố gắng tìm sự thực hiện trọn đầy. Một bài thơ toàn vẹn là một bài trong đó một xúc cảm tìm thấy tư tưởng, và tư tưởng tìm thấy những lời, những chữ”. (“A poem...begins as a lump in the throat, a sense of wrong, a homesickness, a lovesickness. It is a reaching-out toward expression; an effort to find fulfillment. A complete poem is one where an emotion finds the thought and the thought finds the words”.)


1.
Đã quen với đêm

Tôi đã từng là một người quen với đêm.
Tôi đã ra đi trong mưa - và đã về lại trong mưa.
Tôi đã đi quá khỏi ánh sáng xa nhất của thành phố
Tôi đã nhìn xuống đường phố buồn nhất.
Tôi đã đi qua người gác đêm trong ca tuần
Và tôi nhắm mắt, vì không muốn giải thích.

Friday, August 19, 2011

Robert Frost - The Pasture



The Pasture









Đồng Cỏ


Ta ra ngoài đồng dọn giòng suối đây;
Ta sẽ chỉ đến đấy cào sạch lá
(và rồi chờ xem nước trong – có thể):
Ta không lâu đâu – con đi cùng đi.

Ta ra ngoài đồng cho bê ăn đây
Đó, đang đứng cạnh mẹ. Thật bé quá,
Tập tễnh lúc mẹ lấy lưỡi liếm nó.
Ta không lâu đâu – con đi cùng đi.


(Lê Dọn Bàn tạm dịch)

Robert Frost
(North of Boston.  1915)