Der Antichrist (1895)
Fluch auf das Christenthum.
27.
Trên
mảnh đất sai trái cùng cực như thế, nơi tất cả những gì là tự nhiên, tất cả
những giá trị tự nhiên, tất cả thực tại, đều bị chống nghịch lại bằng những bản
năng thâm sâu nhất của giai cấp thống trị, đạo Kitô đã lớn dậy – một hình thức
của thù hằn chết sống đã chưa bao giờ từng bị vượt qua. “Dân tộc thần linh” đã
giữ lại chỉ những gíá trị của tăng lữ, chỉ những từ ngữ của tăng lữ cho tất cả
mọi sự việc và cái dân tộc, với tính kiên định trước sau như một đáng kinh sợ,
đã phân biệt tất cả những quyền lực khác trên mặt đất với chính họ như là “không
linh thiêng”, như là “thế giới”, như là “tội lỗi” – dân tộc này đã sản xuất một
công thức tối hậu cho bản năng của nó vốn đã lôgích đến mức độ tự phủ nhận: như
là đạo Kitô, nó phủ định ngay cho đến cái hình thức cuối cùng của thực tại, cái
“dân tộc thần linh”, cái “dân tộc được chọn”, chính cái bản thân thực tại Do
thái. Trường hợp này là một trường hợp xếp vào thượng hạng: cái vận động dấy
loạn nhỏ hẹp nó đã được bắptêm với tên của Jesus ở Nazareth đại diện cái bản
năng Dothái một lần nữa – nói một cách khác, cái bản năng tăng lữ nó không còn
có thể đối diện với nhà tăng lữ như một thực tại: sự phát minh của một dạng còn
trừu tượng hơn nữa của hiện hữu, của một thị kiến còn phi thực hơn nữa của thế
giới, hơn là đã những gì đã liên hệ trong tổ chức của một hội nhà thờ. Đạo Kitô
phủ định hội nhà thờ.


