Cái Ta và cái Đó
Sigmund Freud
(1856-1939)
The Ego and the Id
Das Ich und das Es
(1923)
Chương II
Cái Ta và cái Đó
(the Ego and the Id)
Khảo cứu bệnh lý đã hướng chú tâm của
chúng ta quá thiên biệt về cái bị-trấn áp. Giờ đây, chúng ta nên học hỏi thêm
hơn về Ego, chúng ta biết rằng cả nó
nữa, cũng có thể là vô thức trong ý nghĩa đúng đắn của từ ngữ. Cho đến nay,
hướng dẫn duy nhất chúng ta đã có trong những điều tra của chúng ta đã là dấu
hiệu phân biệt về tư cách có ý thức hoặc vô thức; cuối cùng chúng ta đi đến xem
thấy điều này có thể hàm hồ không rõ ràng ra sao.
Bây giờ, tất cả kiến thức của chúng ta lúc nào cũng không
đổi, bị buộc với hữu thức. Ngay cả Ucs.
chúng ta có thể đi đến nhận biết chỉ bằng cách làm nó là ý thức được. Nhưng hãy
dừng lại, điều đó có thể có được ra sao? Khi chúng ta nói “làm một-gì-đó là có
ý thức” có nghĩa gì? Điều đó có thể xảy ra thế nào?
Chúng ta đã biết rồi điểm nào từ đó
chúng ta phải bắt đầu trong sự kết nối này. Chúng ta đã nói rằng hữu thức là bề mặt của bộ máy tâm thần; có nghĩa là,
chúng ta đã qui gán cho nó như một chức năng với một hệ thống, vốn về không
gian là cái trước nhất chạm biết đến được từ thế giới bên ngoài - và về không
gian không chỉ trong ý nghĩa chức năng, nhưng trong trường hợp này, cũng trong
ý nghĩa của giải phẫu cơ thể [1].
Những điều tra của chúng ta, cũng vậy, phải lấy bề mặt nhận thức này như là một
điểm-bắt-đầu.
Tất cả những nhận thức tiếp nhận được
từ bên ngoài (những nhận thức giác quan) và từ bên trong - những gì chúng ta
gọi là những cảm giác và những cảm xúc - chúng là Cs. (hữu thức) từ bắt đầu. Nhưng thế còn những tiến trình nội tâm
đó vốn chúng ta có thể - áng chừng đại khái và không chính xác – gói ghém chung
dưới tên gọi là những tiến trình-suy nghĩ thì sao? Chúng tiêu biểu cho những
chuyển đổi vị trí của năng lực tinh thần vốn gây hiệu quả ở chỗ nào đó trong
bên trong của bộ máy, khi năng lực này tiến hành trên đường nó hướng về hành
động. Chúng có tiến lên trên bề mặt
hay không, vốn là nguyên nhân khiến hữu
thức được phát sinh? Hoặc có phải tính hữu thức mở lối của nó đến chúng? Đây rõ
ràng là một trong những khó khăn nổi lên khi người ta bắt đầu nhận lấy ý tưởng
về không gian hoặc về “đo vẽ địa hình” của đời sống tinh thần một cách nghiêm
trọng. Cả hai khả năng này là đều không thể tưởng tượng được như nhau -; nên phải
có một chọn lựa khác thứ ba [2].




