Dụ Ngôn Cái Hang
Plato
(The Parable of the Cave – quyển VII, Republic)
Lời người dịch
1.
Đây là một câu chuyện ngắn từ tập sách nổi tiếng nhất của
Plato, Republic. Socrates nói chuyện với Glaucon, một người trẻ theo
ông, và kể cho anh truyền thuyết này. Đây cũng là câu chuyện được biết đến và
nhắc nhở nhiều nhất, minh họa sự tương phản giữa thế giới của cảm nhận giác
quan đem cho những ý kiến/tin tưởng chủ quan và thế giới của suy tưởng tinh
thần đem cho kiến thức khách quan của Plato, và thế nào là một triết gia – một
người yêu sự khôn ngoan – ở đây, là người đi từ thế giới kể trước đến thế giới
kể sau; người đã thoát bóng tối, ra ánh sáng để thấy được thực tại – Hầu hết
mọi người, kể cả bản thân chúng ta, sống trong một thế giới tương đối mù quáng,
hiểu biết sai lạc về bản chất của thực tại. Chúng ta thậm chí còn cảm thấy
thoải mái với sự thiếu hiểu biết đó, bởi vì đó là tất cả những gì chúng ta vẫ biết
được cho đến nay. Lần đầu tiên, khi chúng ta có dịp chạm mặt với thực tại, tiến
trình này thường có thể là kinh hoàng, và nhiều người có thể quay trở lại, về
với đời sống cũ, dù chỉ gồm những ảo tưởng, những gì không thực, nhưng đã thân
thuộc của họ. Nhưng nếu chúng ta thực sự yêu thích sự khôn ngoan, chúng ta
sẽ có can đảm để nhìn nhận thực tại chân thực, rồi cuối cùng chúng ta sẽ có khả
năng xứng đáng để sống hài hoà tốt đẹp với thực tại; thêm nữa, chúng ta cũng nhận
trách nhiệm để giáo dục những đồng hành kém may mắn hơn, họ vẫn còn trong bóng
tối, giúp họ cũng thoát được ra ánh sáng. Trong thực tế, khi đó chúng ta chỉ
muốn sống với thực tại tìm được và còn muốn khai mở thực tại mới khám phá đó nhiều
hơn nữa! Có thể nhiều người xung quanh chúng ta bây giờ nghĩ rằng chúng ta gàn
dở, hoặc thậm chí là một nguy hiểm cho xã hội, nhưng đừng sợ hãi, và đừng lấy
thế làm điều lo lắng. Một khi đã nếm biết sự thật, chúng ta sẽ không bao giờ
muốn trở lại với mù quáng, vô minh. Không muốn bị giam dưới hang tối, không
muốn sống trong đêm đen của cõi chết!




