Về Lai
lịch của Đạo đức
(On the
Genealogy of Morality
Zur
Genealogie der Moral)
Friedrich
Nietzsche
“Có tội”,
“Lương tâm Cắn Rứt”, và những Vấn đề liên quan
7.
– Nhân tiện đây, những ý tưởng này chắc chắn không làm tôi mong giúp những kẻ bi quan của
chúng ta, cung cấp những kiến thức hữu ích mới thêm cho sự bất đồng chói tai và
nứt vỡ của nhờm tởm với đời sống của những người này; nhưng ngược lại, tôi muốn
bày tỏ ghi chép cho rõ, rằng trong thời gian khi loài người không hề cảm thấy xấu
hổ với sự tàn ác của họ, đời sống trên trái đất đã vui vẻ lạc quan hơn với những
kẻ bi quan của nó ngày nay. Vòm trời trên con người tối đen tỷ lệ thuận với sự
gia tăng của tình cảm xấu hổ của nó với tư
cách là con người. Viễn tượng bi quan mệt mỏi, mất tin tưởng trước câu đố
bí hiểm của đời sống, cái “Không” băng giá của nôn mửa với đời sống – những điều
này không phải là những dấu hiệu của kỷ nguyên tà ác vô đạo nhất của loài người: nhưng ngược lại, chúng chồi ra
ánh sáng như loài cây cỏ dại mọc chốn nửa cạn nửa nước, chúng chỉ có trong môi
trường sống tự nhiên của chúng, đầm lầy, – tôi muốn nói sự nuông chiều đĩ thõa
và rao giảng giáo lý bệnh hoạn, bằng phương tiện đó, con thú “người” cuối cùng
đã được dạy để biết xấu hổ về tất cả những bản năng của nó. Trên con đường trở
thành một “người của-Gót” (để không dùng một từ xấu hơn ở
đây) [1],
con người đã đau bụng ăn không tiêu, và đã phát triển một cái lưỡi mềm như sợi
lông, như thế khiến hắn tìm thấy không chỉ sự vui sướng và sự ngây thơ vô tội của
loài vật thì kinh tởm, nhưng tự thân đời sống là nhạt nhẽo vô vị: – vì vậy mà
thỉnh thoảng, hắn cưỡng lại chính mình, bịt mũi và bất đắc dĩ đọc thuộc lòng một
liệt kê gồm những đặc tính khó chịu
gớm guốc, xúc phạm của mình,với vua chiên Innocent đệ Tam [2]
(“khái niệm về sự dơ bẩn ô trọc, cách nuôi ăn nhờm tởm của bào thai lúc còn
trong tử cung, tội lỗi trong vật chất nguyên thô của cơ thể con người, hôi thối
khủng khiếp, bài tiết nước dãi, nước tiểu và phân) [3].




