Tuesday, June 1, 2021

William Shakespeare – Sonnet 66


Sonnet 66

William Shakespeare

 





Chán chường với tất cả những điều này, tôi khóc gọi cái chết an bình,

khi người xứng đáng ra đời chịu phận một kẻ ăn xin khốn cùng,

và người rỗng tuếch đỏm đáng khoe khoang giàu có,

Và lòng tin thuần khiết nhất bị hắt hủi khốn nạn,

và vinh dự vàng son ban tặng cho nhơ nhuốc,

và những phụ nữ trong lành bị đoạ thân gái điếm,

và sự ngay thẳng hoàn toàn bị vu khống sỉ nhục,

và những người mạnh mẽ bị đám khập khiễng làm tật nguyền,

và nghệ thuật bị uy quyền khóa lưỡi bịt miệng,

và kẻ xuẩn ngốc, đóng vai bác học, mày mò xoay sở,

và sự thật đơn giản đã nhầm tên với xuềnh xoàng nông cạn,

và tốt lành bị ác độc cai quản giam giữ.

Kiệt sức, mệt mỏi, chán ngán tất cả những điều này và muốn thoát chúng mà đi,

chỉ tiếc nếu chết, phải bỏ lại người tôi yêu một mình trơ trọi

 

Lê Dọn Bàn tạm dịch – bản nháp thứ nhất 

(Jun/2021)

 

 

[

Tired with all these, for restful death I cry,

As to behold desert a beggar born,

And needy nothing trimmed in jollity,

And purest faith unhappily forsworn,

And gilded honor shamefully misplaced,

And maiden virtue rudely trumpeted,

And right perfection wrongfully disgraced,

And strength by limping sway disabled,

And art made tongue-tied by authority,

And folly, doctor-like, controlling skill,

And simple truth miscalled simplicity,

And captive good attending captain ill.

  Tired with all these, from these would I be gone,

  Save that to die, I leave my love alone

 

William Shakespeare (1564 – 1616)]