Về Tiêu Chuẩn của Thị Hiếu Thẩm Mỹ
(Of the Standard of Taste)
David Hume
( ← ... tiếp theo )
ST 9, Mil 231-2
Rõ
ràng là không có quy luật nào của việc sáng tác được xác lập bằng những suy
luận tiên nghiệm, hay có thể coi chúng là những kết luận trừu tượng của trí tuệ
hiểu biết rút ra từ việc so sánh những thói quen và mối liên hệ giữa những ý
tưởng vốn vĩnh cửu và bất biến. Nền tảng của những quy luật này cũng giống như
nền tảng của tất cả những ngành khoa học thực hành, đó là kinh nghiệm; chúng
chẳng qua chỉ là những quan sát tổng quát về những gì mà con người ở tất cả
những quốc gia và tất cả những thời đại đều thấy là đem lại sự hài lòng. Nhiều
cái đẹp của thi ca và ngay cả của thuật hùng biện được xây dựng dựa trên sự sai
lệch và hư cấu, dựa trên những phép ngoa dụ, ẩn dụ, và việc dùng sai hay làm
biến dạng những từ ngữ khỏi nghĩa tự nhiên của chúng. Nếu chúng ta kìm hãm
những sự bay bổng của trí tưởng tượng và ép tất cả những cách diễn đạt phải
tuân theo sự chính xác và sự thực hình học, thì đó sẽ là điều đi ngược lại nhất
với những quy luật phê bình; bởi vì việc đó sẽ tạo ra một tác phẩm mà theo kinh
nghiệm phổ quát, con người thấy là vô vị và khó chịu nhất. Nhưng dù thi ca
không bao giờ có thể phục tùng sự thực chính xác, nó vẫn phải chịu sự ràng buộc
của những quy luật nghệ thuật mà tác giả tìm ra nhờ vào thiên tài hay sự quan
sát. Nếu một vài người viết cẩu thả hay tùy tiện làm người đọc hài lòng, họ
không làm được điều đó nhờ việc vi phạm quy luật hay trật tự, nhưng là bất chấp
những vi phạm này: Họ đã sở hữu những cái đẹp khác phù hợp với sự phê bình xác
đáng; và sức mạnh của những cái đẹp này đã có thể lấn át những lời chê bai,
đồng thời đem lại cho tâm trí một sự thỏa mãn cao hơn cả nỗi chán ghét nảy sinh
từ những khiếm khuyết.
Ariosto
làm chúng ta hài lòng; nhưng không phải bằng những hư cấu quái dị và phi lý,
hay bằng sự pha trộn kỳ quái giữa văn phong nghiêm trang và hài hước, bằng sự
thiếu mạch lạc trong cốt truyện, hay bằng việc liên tục làm đứt quãng dòng kể.
Ông quyến rũ chúng ta bằng sức mạnh và sự trong sáng trong diễn đạt, bằng sự
nhạy bén và đa dạng trong sáng tạo, và bằng những mô tả tự nhiên về những cung
bậc cảm xúc, đặc biệt là sự vui tươi và tình tứ. Và dù những sai sót của ông có
thể làm giảm sự hài lòng của chúng ta, chúng không thể tiêu diệt nó hoàn toàn.
Nếu thích thú của chúng ta thực sự nảy sinh từ chính những phần bị coi là lầm lỗi
đó, thì đó cũng không phải là lý lẽ để chống lại phê bình tổng quát; nó chỉ là
lý lẽ chống lại những quy luật phê bình cụ thể nào đó vốn thiết lập những chi
tiết đó là lầm lỗi và coi chúng là đáng chê trách trên mặt rộng lớn hơn. Nếu
chúng thực sự mang lại thích thú, chúng không thể là những lầm lỗi; bất kể
thích thú chúng tạo ra có bất ngờ và khó giải thích đến đâu.