Wednesday, May 28, 2025

Hume – Những Đàm Thoại Về Tôn Giáo Tự Nhiên (08)

Những Đàm thoại về Tôn giáo Tự nhiên

(Dialogues concerning Natural Religion)

David Hume

( ← ... tiếp theo )

 





PHẦN X

 

Tóm Tắt

 

1.

Lập Luận từ Bản năng: Bây giờ, khi Cleanthes và Philo đã tấn công lập luận về bản thể của Demea, Demea đưa ra nhữngcó thể được gọi là “Lập Luận từ Bản năng “ [1]. Cho thấy hiện sinh con người đau khổ khốn nạn như thế nào, ông nói, chúng ta chỉ phải tin vào Gót. Tất cả chúng ta đều cảm nhận được sự hiện diện nhân từ của Gót qua sự khốn khổ của kiếp sống, và cảm nhận này là những gì khiến đời sống đau thương thành chịu đựng được.

Tuesday, May 27, 2025

Alexander Pushkin - Tôi đã yêu Em

Tôi đã yêu Em

(Я вас любил)

 

Alexander Pushkin

 

 

 


 

Я вас любил

 

Я вас любил: любовь ещё, быть может,
В душе моей угасла не совсем;
Но пусть она вас больше не тревожит;
Я не хочу печалить вас ничем.

Sunday, May 25, 2025

Hume – Một Điều Tra Về Những Nguyên Lý của Đạo Đức (01)

 Một Điều Tra Về Những Nguyên Lý của Đạo Đức

(An Enquiry Concerning the Principles of Morals)

 

David Hume

 

 

 


Một điều tra về những nguyên lý của đạo đức (1751, 1777)

 

Ghi Chú Của Người Biên Tập 

 

An Enquiry Concerning the Principles of Morals/ Một Điều Tra Về Những Nguyên Lý của Đạo Đứcthường được gọi là Enquiry thứ hai của Hume – được Andrew Millar, một nhà xuất bản sách nổi tiếng ở phố The Strand, London, xuất bản lần đầu tiên năm 1751. Là một tác phẩm đồng hành với Enquiry thứ nhất (Một Điều Tra Về Những Khả Năng Nhận Thức Của Con Người /An Enquiry concerning Human Understanding), nó là một sự tái cấu trúc của lý thuyết đạo đức trong Quyển 3 của A Treatise of Human Nature / Một Chuyên Luận Về Bản Chất Con Người (1739-1740), giữ lại hầu hết tinh thần của bản gốc trong khi có những khác biệt đáng kể về chi tiết. Một số lập luận có ảnh hưởng và gây tranh luận nhất của Hume chống lại (những gì chúng ta hiện nay gọi là) thuyết duy thực đạo đức (moral realism) và thuyết duy lý (rationalism) đã được loại bỏ: một sự thay đổi vốn hầu hết mọi người thường coi là việc rút gọn và đơn giản hóa văn bản, không phải là bằng chứng cho thấy bất kỳ sự thay đổi nào trong quan điểm của Hume – mặc dù giả định phổ biến đó gần đây đã bị đặt dấu hỏi. Tương tự như vậy, Tâm Lý Học Liên Tưởng (những tiến trình tâm lý – như suy nghĩ, cảm xúc, và ký ức – được giải thích bằng sự liên kết những ý tưởng) của Treatise – chẳng hạn như giải thích về sự đồng cảm – mờ nhạt vào hậu cảnh, và thay vào đó Hume tập trung vào việc cố gắng tìm kiếm những nguyên lý có hệ thống để sắp xếp những phán đoán hàng ngày của chúng ta về những đức hạnh và tật xấu, như được thể hiện trong ngôn ngữ chung. Điều này dẫn đến một quan điểm có những yếu tố mạnh mẽ của cả thuyết duy lợi (utilitarianism) và đạo đức đức học về nhân cách (virtue ethics) , đặc trưng cho những đức hạnh như là “những phẩm chất tâm lý và đạo đức, có ích hoặc dễ chịu cho chính bản thân người đó, hoặc cho người khác” (M 9.1).

Friday, May 16, 2025

Hume – Những Đàm Thoại Về Tôn Giáo Tự Nhiên (07)

Những Đàm thoại về Tôn giáo Tự nhiên

Dialogues concerning Natural Religion)

David Hume


( ← ... tiếp theo )












Phần IX

 

Tóm Tắt

 

Trong phần này, Demea thách thức thuyết hoài nghi của Philo với những lập luận tiên nghiệm, vốn nếu chúng hợp lệ, chúng đem cho thuyết minh không thể sai lầm về những sự thực tôn giáo, thay vì những chứng minh dựa trên xác xuất có thể xảy ra từ so sánh loại suy. Thêm nữa, những lập luận tiên nghiệm có thể hoàn tất tất cả những sự việc vốn Philo đã cho thấy luận chứng thiết kế không có khả năng thực hiện: chúng có thể chứng minh rằng Gót là vô hạn, toàn hảo và đơn giản (không bao gồm những bộ phận hay có thể chia nhỏ theo bất kỳ cách nào).

 

Sunday, May 11, 2025

Hume – Những Đàm Thoại Về Tôn Giáo Tự Nhiên (06)

Những Đàm thoại về Tôn giáo Tự nhiên

Dialogues concerning Natural Religion)

David Hume

( ← ... tiếp theo )

 






Phần VII

 

Tóm Tắt

 

Trong phần này, Philo phát triển so sánh loại suy của ông giữa vũ trụ và cơ thể động vật. Nếu vũ trụ giống như cơ thể một động vật hay thực vật, thì có thể xảy ra rằng sự thiết kế thông minh đã không đưa nó vào hiện hữu. Philo dành phần này để cố gắng cho thấy hai lập luận này, hoàn toàn có vẻ hợp lý cũng như lập luận cho rằng thiết kế thông minh đã phát sinh vũ trụ. Mục đích của ông ở đây giống như trong chương trước: nếu ông có thể chứng minh rằng cả hai lập luận này đều là ứng viên hợp lý cho nguyên lý về vũ trụ học (bất kỳ giải thích nào về cách vũ trụ tạo ra) cũng như cho nguyên lý thiết kế (vũ trụ được một nhà thiết kế thông minh tạo ra), thì ông có thể chứng minh rằng không có lý do gì để nghĩ rằng vũ trụ thực sự hình thành qua sự thiết kế.