Một Điều Tra Về Những Khả Năng Nhận Thức Của Con
Người
(An
Enquiry concerning Human Understanding)
David
Hume
TIẾT II.
Về Nguồn Gốc Của Những Ý Tưởng.
E 2.1, SBN 17
Mọi người đều sẽ dễ dàng nhìn nhận, rằng có một khác biệt
đáng kể giữa những tri giác của não thức, khi một người cảm thấy đau vì nóng quá mức, hay dễ chịu
vì hơi ấm
vừa phải, và khi người này sau đó nhớ lại cảm giác này bằng ký ức, hay hình dung nó bằng tưởng
tượng của người này. Những khả năng này có thể bắt chước hay sao chép những cảm nhận giác quan;
nhưng chúng không bao giờ hoàn toàn đạt đến cường độ và sự sống động của cảm
giác nguyên thủy. Nhiều nhất chúng ta có thể nói về chúng, ngay cả khi chúng hoạt động với sức
mạnh lớn nhất, là chúng tái hiện đối tượng của chúng một cách sống động đến mức
chúng ta gần như có thể nói rằng chúng ta cảm nhận hay nhìn thấy nó:
Nhưng trừ khi não thức bị rối loạn bởi bệnh tật hay điên cuồng, chúng không bao giờ có thể đạt đến mức
độ sinh động đến nỗi chúng hoàn toàn không thể phân biệt được với những tri giác thật. Tất cả
những màu sắc rực rỡ của thi ca, dù lộng lẫy đến đâu, cũng không bao giờ vẽ nên
những vật thể tự nhiên theo cách khiến mô tả được nhầm lẫn với một cảnh quan
thực sự. Ý nghĩ sống động nhất vẫn vẫn thua kém cảm giác trơ nhạt nhất.








