Parmenides
(Παρμενίδης)
Plato
(Πλάτων, Plátōn, 428/427– 348/347 TCN)
Diễn dịch thứ nhì [142b–155e]
(D2) Nếu cái Một là-có, sau đó cái-Một
là TD (Phần/Toàn thể, Một/Nhiều, Giới hạn/Vô hạn, Giống/Không giống,Yên nghỉ/chuyển
động; Ngang bằng/không ngang bằng, ...) và ngược-với-TD (ngược-với Phần/ngược-với
Toàn thể; ngược-với Một/ ngược-với Nhiều; ngược-với giới hạn/ ngược-với-vô hạn;
ngược-với giống/ ngược-với không-giống;...) trong tương quan với chính những cái
khác
(Dẫn nhập)
[142b]
“Bạn có muốn trở về với giả thuyết
từ bắt đầu, với hy vọng có thể đưa ra ánh sáng một loại kết quả khác, khi chúng
ta xem xét lại chi tiết của nó?” – “Tôi thực muốn vậy.” – “Nếu cái một là (có), chúng ta đang nói, không phải hay
sao, rằng chúng ta phải đồng ý về những hệ quả đưa đến cho nó, bất kể dù chúng xảy
ra là những gì?” – “Vâng.” – “Hãy xem xét từ bắt đầu: nếu cái một là, có thể nào
nó là, nhưng không dự phần vào là-có?
”
– “Nó không thể.” – “Như thế, cũng sẽ có là-có của cái một, và cái đó thì không
cũng là một như cái một. Vì nếu nó đã là (một như cái một), nó đã không thể là là-có của cái một, và cái một cũng không
thể dự phần vào nó. Về mặt ngược lại, khi nói rằng cái một là, sẽ là giống như khi nói rằng một là một. Nhưng lần này đó thì không là giả thuyết, cụ thể là, những
hệ quả phải là những gì, nếu một là một, nhưng nếu một là. Không
phải vậy sao? “– “Dĩ nhiên.” – “Đó có phải vì “là” chỉ định một gì đó khác hơn là “một”? – “Tất yếu.” – “Như thế, bất
cứ khi nào một ai đó, để ngắn gọn, nói “một
là,” có phải điều này sẽ đơn giản có nghĩa rằng cái một dự phần vào là-có?”
– “Chắc chắn rồi”.