Saturday, February 8, 2014

Thơ Lê Thạch Thất




January 30, 2014









Vũ trụ đã li tan ngay từ khởi đầu
Những tia sáng phân cực bay xa, xa mãi
Chiều ấy bên em khoảnh khắc rồi thôi
Ánh sáng ấy nay đã khắp phương trời.

Tôi viết phương trình thu ánh sáng
Dựng lại hình em mờ dần sắp mất
Mắt sắc, môi cắn tóc mím cười
Quần lụa trắng gió lộng mãi trên đồi.

Những tia sáng đó đâu rồi, quá xa vời
Thu về đây trên màn ảnh bồi hồi
Em bước ra như Giáng Kiều truyện cũ
Lại cười như vẫn đó còn trong đời.

Chúng ta tan vỡ xa quê hương
xa những quá khứ đầy hình ảnh
Phương trình tôi thu ánh sao lấp lánh
Bay từ chiều ấy áo em sáng trắng.

Trời nhạt nắng, và em giữa ngày tan
Đêm xuống chậm, xe về chuyến muộn màng
Khoảnh khắc đó, đến nay thành mãi mãi
Chỉ còn ánh sáng bay khắp không gian,

Chờ phương trình tôi dang dở trên bàn.


(Tết 2014)
Lê Thạch Thất
http://lethachthat.wordpress.com/