Sunday, November 23, 2008

Thơ Lê Thạch Thất

(tranh Tô Ngoc Vân)















February 11, 2000

(Đến tận cùng, thời gian sẽ đổi chiều quay trở lại?)


Rồi có lúc thời gian quay ngược lại
để xa nhau đến trước thuở gặp nhau

để những ly tan xảy đến ở mãi sau

lại trở lại thuở ban đầu nguyên vẹn



Để chiều đó, trong quán xưa hò hẹn
em về ngồi bên cốc nước sắn dây
tóc vấn cao, mắt sáng nến thắp đầy
áo trắng thả xuống đời thơ viễn mộng



Rồi tuổi dại đến sau bao biến động
nơi phố xanh vương ủ những mầm yêu
cuối đường về tan buổi học lớp chiều

lại gặp gỡ trong giảng đường sáng sớm



Sân trường âý hoa lại đùa với bướm

bao úa tàn lại thắm những màu tươi
khúc nhạc quên rồi thổn thức tiếng người
cung đàn cũ lại ngời nâng giọng hát



Như suối chảy về nguồn giòng nước mát

tóc bay hương đọng mãi áo người theo

những chiều vàng đến trước sáng trong veo
cứ như thế, rồi về ... đời ta cũ

Cứ như thế, đời về ... bao ngày cũ

có được không, xin ngược cánh thời gian
có được không, hoa chờ lặng trên bàn
chiều hôm đó, với em - chưa ai nói.



Đúng lúc ấy,
đôi lòng thơ bối rối,

thời gian ơi, xin dừng lại muôn đời ...


Lê Thạch Thất

(quán Thái Chi – DaKao - 1968)